Wednesday, December 20, 2006

Art event in Cemeti House, Indonesia

Run by 2 artists Nindityo Adipurnomo and Mella Jaarsma who are also partipating artists in Saigon Open City, Chapter1: Liberation, Cemeti Residency Studio is an independent alternative space of contemporary arts in Indonesia which plays a vital role in developing modern arts within artistic community there and international as well. Today I'd like to introduce you there upcoming art event in Cemeti, if you are in Indonesia that day, you'd better attend it.


Cemeti Residency Studio

invite you to come for the artwork's presentation

conducted prayers

by: Sara Nuytemans

on:

Sunday, December 24th, 2006, at 5 pm.

at:

Cemeti Residency Studio, Jl. Tirtodipuran No. 24 Yogyakarta

the presentation will be ended on Monday, December 25th, 2006

Coffee Break, Monday, December 25th, 2006 at 3pm.

“Conducted Prayers” is a site-specific video installation that reacts to the sound of “the call for prayers” of the mosque next door. The Belgium/Dutch artist Sara Nuytemans holds her residency at Cemeti Arthouse in Yogyakarta, where she will stay for three months (November 2006 – January 2007). Her work deals with the relativity of reality of daily life. Every culture, group, even every individual relates to its own reality. Objective reality doesn’t exist. One reality is not better than the other, just different.

To reflect on the differences, the artist has chosen Christmas to show her work. For as Christmas is a special time within her own culture. It is not the artists’ intention to make any judgments by choosing this particular time, but instead to be open to other ways of living. To the artist, this strengthens her belief that there are always more sides to the matter. It is this variety that enriches her life.

“The call for prayers” which you can hear five times a day, was one of the first things that caught the artists’ attention after arrival in Yogyakarta, simply because it represents a new perspective to her reality. By putting the matter into perspective, makes the fact of having religious differences less heavy than is common these days.

========================================
Cemeti Studio Residency
Jl. Tirtodipuran No. 24 Yogyakarta
Telp. 0274 371052 Fax. 0274 371015
e-mail: residency@cemetiarthouse.com

Tricky Anonymous
Run by 2 artists Nindityo Adipurnomo and Mella Jaarsma who are also partipating artists in Saigon Open City, Chapter1: Liberation, Cemeti Residency Studio is an independent alternative space of contemporary arts in Indonesia which plays a vital role in developing modern arts within artistic community there and international as well. Today I'd like to introduce you there upcoming art event in Cemeti, if you are in Indonesia that day, you'd better attend it.


Cemeti Residency Studio

invite you to come for the artwork's presentation

conducted prayers

by: Sara Nuytemans

on:

Sunday, December 24th, 2006, at 5 pm.

at:

Cemeti Residency Studio, Jl. Tirtodipuran No. 24 Yogyakarta

the presentation will be ended on Monday, December 25th, 2006

Coffee Break, Monday, December 25th, 2006 at 3pm.

“Conducted Prayers” is a site-specific video installation that reacts to the sound of “the call for prayers” of the mosque next door. The Belgium/Dutch artist Sara Nuytemans holds her residency at Cemeti Arthouse in Yogyakarta, where she will stay for three months (November 2006 – January 2007). Her work deals with the relativity of reality of daily life. Every culture, group, even every individual relates to its own reality. Objective reality doesn’t exist. One reality is not better than the other, just different.

To reflect on the differences, the artist has chosen Christmas to show her work. For as Christmas is a special time within her own culture. It is not the artists’ intention to make any judgments by choosing this particular time, but instead to be open to other ways of living. To the artist, this strengthens her belief that there are always more sides to the matter. It is this variety that enriches her life.

“The call for prayers” which you can hear five times a day, was one of the first things that caught the artists’ attention after arrival in Yogyakarta, simply because it represents a new perspective to her reality. By putting the matter into perspective, makes the fact of having religious differences less heavy than is common these days.

========================================
Cemeti Studio Residency
Jl. Tirtodipuran No. 24 Yogyakarta
Telp. 0274 371052 Fax. 0274 371015
e-mail: residency@cemetiarthouse.com

Tricky Anonymous

Tuesday, December 12, 2006

Dinh.Q.Le with "Imaginary Country"

Interview Dinh.Q.Le about his video "Imaginary Country", which will be shown in SOC, War Remnants Museum.



Tricky Anonymous

Monday, December 11, 2006

Martha Rosler's programs in Germany

Martha Rosler is one of the highlighted participating artists in exhibition Saigon Open City, Chapter 1: Liberation, since her artworks state uncompromising morale of anti-war from the view of Western woman who was at that moment living in consuming society on contrary to severe Vietnam battlefield. This occasion in Saigon, her 5 videos and 16 montagephotos in series "Bringing The War Home" (1967-1971) have been shown in Fine Arts Museum and SOC.
Whilst, Martha Rosler also has various seminars and screening program in Berlin, Germany. I'd like to introduce to who is interested in.
artandeducation.net



unitednationsplaza is pleased to present a seminar and a series of public screenings organized by Martha Rosler: Art & Social Life; The Case of Video Art. The program will begin with a public lecture by Marta Rosler on Sunday, December 10th at 6 pm.

unitednationsplaza
Platz der Vereinten Nationen 14a
Berlin 10249 Germany
T. +49 (0)30 700 89 0 90
F. +49 (0)30 700 89 0 85

http://www.unitednationsplaza.org

image: Martha Rosler, Semiotics of the Kitchen, 1975, video still


unitednationsplaza is pleased to present a seminar and a series of public screenings organized by Martha Rosler: Art & Social Life; The Case of Video Art. The program will begin with a public lecture by Marta Rosler on Sunday, December 10th at 6 pm.

The screenings program will present a selection of early video works, dating from 1968 to present, from the personal archive of Martha Rosler, including numerous works rarely seen and largely excluded from the canonical history of video art, and others that form the backbone of early video histories as now written.
The screenings are free and open to the public at the screening room of the unitednationsplaza, starting Monday, December 11th through Sunday, December 17th. The schedule is available at http://www.unitednationsplaza.org/event_upcoming.html

The seminar, comprised of four evening sessions scheduled to take place from 7- 9PM, will start on Monday and continue through Thursday evening. The seminar is open to the public, however due to space limitations please register in advance with magdalena@unitednationsplaza.org

Martha Rosler: Art & Social Life; The Case of Video Art
December 10 - 15, 2006

The early history of autonomous video art is a pivot point in the internal culture wars of the art world. Starting in the late 1960s through the early 1970s, artists with quite diverse practices experimented with the new (but not yet widely available) portable video apparatuses.

Film had by mid-century superseded both architecture and music as the queen of the arts. But by the 1950s the broadcast television industry and its structures of celebrity were challenging the social status of high art. Television was a problem… and then the Portapak was invented. Video suggested varieties of freedom to artists restive about or dismissive of traditional studio practices. Video promised a sort of gesamtkunstwerk on the ruins of a high modernism that had demanded a strict separation between forms. Video offered not just the experience of time married to the illusion of space accompanied by sound; because of poor image quality, video also offered relative freedom even from the concerns of cinema/ art film/movies. It provided the opportunity to sketch or to perform, to record a gesture or a narrative, to sing in the shower or dance in the studio, abetted by simple in-camera edits. Artists could, without commitment, break free of the studio if they chose, a nd, in the political ferment and upheavals of the era, while look around, report, raise a voice, show a face, register anger, offer an opinion, analyze social structures and events, tell a joke, join with friends, and yell back at the mind-melting products of broadcast television while nevertheless making use of its capacity for instantaneous, unrecorded transmission and endless flow or using a recorded format that was easily reproducible and could be widely disseminated. The international potentials of this form were immediately obvious to artists and even museum administrators, to judge by the range of international ‚video opens’ of the mimd-1970s-

The wide-open field of early video may arguably be the typical condition of a medium at birth (compare the internet, on its way from being a utopian arena of activity to a gated compound locked down by corporate toll takers, if the latter get their way). Despite the competition of sites like Youtube, video as an art form has become, by definition, an expensive captive of the gallery and museum, the black box inside the white box. But the transformative impulses that drove utopian hopes in the earliest days have not completely evaporated. It is absolutely vital to revisit early video works and their context (including the texts of the era), to provide a deep slice into the moment of origin and see what may be refurbished and adapted for the present —beyond the stylish appropriations of the 70s “look.” In the face of the Society of the Spectacle, taking back/talking back to the media was a watchword of the era, offering the hope of social transformation through art, activism, a nd community interventions. This hope animates many today, in whatever form and medium it may be furthered.

***

Martha Rosler was born in Brooklyn, New York, where she now lives, after spending the 1970s in California. She works in video, photo-text, installation, sculpture, and performance, and writes on aspects of culture. She is a renowned teacher and has lectured widely, nationally and internationally. Rosler's work is centered on everyday life and the public sphere, often with an eye to women's experience. Recurrent concerns are the media and war as well as architecture and the built environment, from housing and homelessness to systems of transport. Her work has been seen in the Venice Biennale of 2003; the Liverpool Biennial and the Taipei Biennial (both 2004); as well as many major international survey shows, including Open Systems at the Tate Modern (2005). Her work has been included in the Documenta exhibition in Kassel, Germany, and several Whitney biennials, and she has had numerous solo exhibitions. She has been invited to participate in Skulptur Projekte 07 in Müns ter as well as in documenta xii. A retrospective of her work, ‚Positions in the Life World,’ toured Western Europe and was shown at two New York museums from 1998 to 2000. Rosler has published fourteen books of photography, art, and writing. Among them are Decoys and Disruptions: Selected Essays 1975–2001 (MIT Press, 2004, An October Book, in conjunction with the International Center of Photography), the photo books Passionate Signals (Cantz, 2005), In the Place of the Public: Airport Series (Cantz, 1997), and Rights of Passage (NYFA, 1995). Sur/Sous le Pave (Rennes, 2006), like the much earlier If You Lived Here (Free Press, 1991) addresses the urban landscape and focuses on housing, homelessness, and urban life. Rosler has been awarded the Spectrum International Prize in Photography for 2005, the Oskar-Kokoschka Prize (Austria’s highest fine arts award) in 2006, and an Anonymous Was a Woman Award for 2007. Her solo exhibition, London Garage Sale, was held at the Institute of Contemporary Arts in London in 2005. Her installation Kriegeschaüplatze (Theaters of War) was shown in Berlin (Christian Nagel) in 2006, and a selected retrospective of her work was shown at the University of Rennes.

unitednationsplaza is exhibition as school. Structured as a seminar/residency program in the city of Berlin, it involves collaboration with approximately 60 artists, writers, theorists and a wide range of audiences for a period of one year. In the tradition of Free Universities, most of its events are open to all those interested to take part. unitednationsplaza is organized by Anton Vidokle in collaboration with Liam Gillick, Boris Groys, Martha Rosler, Walid Raad, Jalal Toufic, Nikolaus Hirsch, Natascha Sadr Haghighian and Tirdad Zolghadr.



Artforum e-flux
Artforum
350 Seventh Ave, 19th Floor, New York, New York 10001

Source: Artforum e-flux
Tricky Anonymous

Saturday, December 09, 2006

Young audience's feedback

Today is weekend already. Another week has passed but no sunny news has come yet. Maybe the authorities decide to give the license as the X-mas gift in a role of Santa Claus for pressurized organizers-thirster and put it in the red sock hanging on Christmas tree in front of People's Commitee building? ;-)
All right, c'est la vie, que sera sera...
Now I'd like to post some personal views of potential art audience in Saigon who are design students of RMIT campus Saigon:
A- From EMERALD:
SAIGON OPEN CITY Reflection


Have to say that was the first time I visited an Art place that gave me so many thoughts and feelings like in SOC.
I was not surprised when getting there, small building and no decoration at the front. I was either surprised or disappointed because not many Art places in Vietnam have good infrastructure or well decorated. The real fact is the investment is not much for the artist or people doing Art in Vietnam up to now. Also from seeing the website online, I know this is a private company and this means budget to do the work will be larger. Attending the talk and hearing comments made me step by step reach closer to the problem. If there were no commands about the work then I myself could not realize the SOC was on the way solving too many problems at this stage.
I heard all the comments and also the two writers’, what I didn’t feel pleasant was their commands were somehow biased and personal. I don’t know if they already or not join the process of doing this, but at least they should say something to encourage what the group had poured effort to do, rather than just complaining about the beginning stage of the group. They likely wanted to show the errors for everyone to see but not suggest any solution for them to fix and develop. Why just keeping pointing out errors? Is it really trick like that or I’m kind of easy?
Either ways, their commands played an important role on that day and I knew I have too many things ahead to experience. I always think of the day when not only us - the students study design - but all people can have the chance to get a closer look into Art. There will be a day when Art is no longer thought as a hard concept to get involve, a luxurious or sublime “thing” just can be “hung” on the wall, exhibited in galleries. Here and now Vietnam has a chance to do that, difficulties stay ahead, challenges can be everywhere, every time. We have to stay together and push it go further.
Just think of an art work you made, if your style is not along with the way people often see things, feel things; it can be objectionable and takes time to be adopted though it perfectly please you. Art process is more than that, it not only needs time (which already took for too long) but also supports, human resources, money …to be able to run and maintain. That’s quite a lot of works to do. Not simple.
That’s Chapter 1 of it. Like reading story, if you don’t reach to the very end, you cannot say the story good or bad, successful or failed.

B- From Vo Anh Tuan:
Some feelings about Saigon Open City"
Saigon is now an open city as it was 300 years ago". These are the words of Mr. Nguyen Quan, an art writer in Saigon. It is also the name of the special, unique and first appear exhibition about contemporary art: "Saigon Open City". I had chance to attend a meeting on Monday with all directors, curators and some artists of this events. My initial feeling is actually not good when I saw the small building and the disorder there. However, some example art works shown here have raised my eagerness again. In the meeting, directors, curators and artists here have told about difficulties which they encountered when setting up the exhibition. The main reason is that the event like this is so new in Vietnam and it took a long time to get used to. I am a Vietnamese too, so I can understand this problem. In my experience, I think that most Vietnamese people do not care about art because they think that art is academic and hard to understand. The things they most think about is how to earn more money because they are not rich. When my friend went to the meeting location, she asked other people here and no one knew about this event. Generally, I think that this is a long process to make Vietnamese people get used to events like this.
About the showroom, I am really impressed when meeting famous artists and curators the first time. All art works here, although hard to understand, still attract me. The name of the first chapter is "Liberation", the process to free yourself.

The meaning of Liberation can be perceived differently by other people in different context. There are always many ways and questions to answer.

The way they arrange texts and images is also very special and I really eager to see these art works in the main events next Sunday. However, I wish I have more time to read and understand or perceive the contents of these art works.
I am also intriqued by the ONOCHORD of Mrs. Yonoko with the message of love : "I LOVE YOU" but I can not understand. Somebody can help me please.
I hope in the next two chapters, they will fix the problem and make it really become an International Contemporary art exhibition of Vietnam.

C- From CNR:
Sai Gon Open City _ Design’s mistakes:
Sai Gon Open City has been opened and managed by a group of artists and designers and it is true that Sai Gon Open City has some weak points that I prefer to call mistakes of design. Among mistakes such as licensing, organization, fund, technical and artist, I personally think that the lack of communication is the biggest mistake. This came not only from Sai Gon Open City side but also from others and the lack of communication also caused other troubles. It is said that just with the word “IF”; you can put Paris in a bottle. However, let’s use it to solve this mistake.
From the point of view of Sai Gon Open City, they did not get any support from the authority of the city and that lead to problem about the licensing and the late in the exhibition. However, from the point of view of authority, because they did not understand the meaning or purpose of the project, they did not approve or support for Sai Gon Open City. They could not do something that they were not interesting in. If organizers of Sai Gon Open City had made a good communication and contact with authority in the city, there would have had trouble about the licensing.
The same mistake happened with artists before 1975. If both Sai Gon Open City and these artists spent more time together to talk or discuss about the project, there might not have had troubles. Moreover, the quality of the project will be better because these artists who take a part in art’s history of the city, can give young artists advises.
This is just a start for Sai Gon Open City. They can solve their mistake by finding a better way to communicate with others. It may take time and patient is the only thing that will make thing work in this time.

D- From Le Thu Hang:
Saigon Open City
Last monday, 27 november, I and my classmates went to the, like a feedback conference, of Saigon Open City. That was in a narrow room, in a super-hard-to-find building in district 1... Well that's not what made me feel bad, but the conference's "ambiance" was not very easy to ... breath.
I only had some little knowledge about it because Rich has given us the exhibition's website. A supposed-to-be big and sucessful exhibition, I think. But it wasn't what people (and the staffs) want it to be.
Problems occurred ... Administrative, organization, licensing, artists ... But mainly I think it's the organization. The curators, maybe, are not used to organize the exhibition in VN, and hence they throw themselves in difficult situations.
If they want to exhibit, I think, first they should concentrate on that. Did they go to the former curators who have exhibitions in VN already? Or did they go ask the others, who have worked in VN, about the vietnamese's way of exhibition? If they have, then maybe they lack the talent of an administrator. If they haven't, then they shoudln't have put the blame on the Vietnamese authorities or anyone for what they have done, really.
It's true that this is a new way of exhibition, like a new software (like Rich said) ... But, it's not perfectly new, I think. If you have used MS Word, then when you want to create a Word-like-software, don't you have to eliminate the faults that MS Word have created?
I know that in VN there are many problems with the authorities, like licensing problem. But that's how that is in VN, and, if you want to go with it, then live with it. People (I mean the NORMAL people, not artists) in HCM city don't like going to museum. Even if there is a exhibition in 3 places, not many know about that (and want to go watching it). They want to make it happen, but ... happen, then who knows about it? Only artists and those-who-are-interested. What about the other people? In Hue's festival, the whole country knows about it. Maybe they don't like it, they don't go there to watch, but they know it ... Maybe in the future, if they have more money, they could make it bigger.

It is such great feedback, right? Here I don't have enough space to post all of their entries, but all are brilliant.
Cám ơn!
Thanks!
Danke schöne!
Merci beaucoup!
Tricky Anonymous

Friday, December 08, 2006

Random thoughts on censorship

Well, talking about censorship again. Videos must be checked by the Ministry of Culture and Infomation, yes, that's usual. However, it depends much on the investigator's attitude on censorring the critical videos such as Chris Marker's, Guy Debord's and Martha Rosler's,... One lady who works in the video-censor department has said "Why you guys don't show something artistic instead of such political videos???" Okie, that implies we would better seperate arts from life happenings. Got your point, comrade!
At this moment, some of those videos are being shown widely everyday in screening room or TV screens along the corridor. The most loyal fans are, hilariously, the navy guards who take care of this area! Those governmental communist comrades come everyday, watch every video but say nothing!
It has been wonderred how the Ministry of Culture would say about John Giorno's WPAX Radio Hanoi 1970, which is the radio program from Newyork broadcasted in Southern Vietnam US troops against the war by many news blocked by the Pentagone; whereas People's Committee is posing to make good reputation in front of US government.




John Giorno's audio room with mounted documents of radio program

Let's be stand-by for their final decision. By the way, I've heard one satiric joke like this "There's 1 driver who took care of different government VIP. One day, he drove towards the T-crossroad. He asked that VIP "Which way, sir?", The Russian said "The signal tells left so turn right!". The Chinese said "The signal tells right so turn left!". The American said "Just turn right!". And the Vietnamese said "Get me out of this place!". Okie, hesitate to make any decision as not responsible to it! May it be the core debate to postpone finalizing?
Who knows!
Tricky Anonymous

Let's google this term "Saigon Open City"!

Different attitudes towards Saigon Open City after the unoffical opening
As far as it has been concerned, SOC has attained much attention, from passion to arts to curiousity or prejudice... Most of the news that can be googled are copied from Press Release, that means the neutral infomative reports. Only a few articles which were written by Vietnamese art critics from what they have observed and I'd like to post some of those here to provide a quick view:

A- Article written by Nguyễn Quân:
“Sài Gòn thành phố mở”… té ra là đóng!
Bài của Nguyễn Quân
Đọc dự án và xem giấy mời khai mạc cùng chương trình ba ngày của “Sài Gòn thành phố mở” do Công ty SOC (Saigon Open City) tổ chức, tôi phải nhận là ý tưởng rất hay, nội dung phong phú và quy mô hoành tráng; lại là một hình thức tổ chức tư nhân hoá hoàn toàn một sự kiện mỹ thuật quốc tế ở Việt Nam. Vào WTO rồi thì thế mới là bình thường! Công ty SOC được thành lập từ mấy năm nay để lo việc này. Trước đây phương án làm Saigon Biennale cực lớn đã tiêu tốn một mớ tiền sau phải bỏ, dự án được đổi sang SOC = Sài Gòn thành phố mở. Hai curator đầy kinh nghiệm từ Thái Lan xếp thành 3 chương Giải phóng - Thống nhất - Tái thiết . Lần này là Giải phóng. Từ nước ngoài sẽ có sự tham gia của các tên tuổi lừng danh như Yoko Ono (Anh-Mỹ), Joseph Bueys (Đức), Nam Jun Paik (Hàn Quốc)… và mười mấy nghệ sĩ đương đại từ mười mấy nước. Từ Việt Nam sẽ có đủ ba thế hệ từ Quách Phong, Huy Toàn, qua Đỗ Thị Ninh, Đào Minh Tri, Trần Lương, Trương Tân tới Ly Hoàng Ly, Lê Vũ… Tài trợ là Quỹ Ford, Quỹ Trung tâm Mỹ và nhiều cơ quan khác. Các sự kiện diễn ra đồng loạt tại bốn bảo tàng và trụ sở của SOC. Nghe quá đã! Và một vài báo đài ta tây vội vã đưa tin về sự kiện mỹ thuật đương đại lớn nhất Việt Nam này. Còn thêm một số khách VIP được mời vào Sài Gòn để chứng kiến nữa!
Sự thật thì 4 ngày qua Giải phóng diễn ra như thế nào?
Ngày 25/11 cuộc họp báo bị huỷ bỏ. Cuộc nói chuyện của David Ross, một curator nổi tiếng về Yoko Ono, phải chuyển thành nói chuyện nội bộ ở trụ sở Hội Mỹ thuật thành phố. Ông Quý Đức, một nhà báo Mỹ làm việc ở Hà Nội nói: Ông Ross giới thiệu quá ít về Yoko; một thính giả khác nói: Ông ta sang Việt Nam lần đầu nên nói như một nhà ngoại giao.
Ngày 26/11 tất nhiên không có việc mở cửa cả bốn bảo tàng cho công chúng xem, không có đạo diễn nghệ thuật hướng dẫn xem và minibus đưa đón, cũng không có lễ khai mạc với âm nhạc trình diễn, trình diễn của Y. Ono như trong giấy mời vì chưa dàn dựng xong và không có giấy phép, vả lại Yoko Ono (vợ goá của John Lennon) không tới Việt Nam! Ở trụ sở SOC, một quả bom bằng các chai gội đầu sunsilk (của một tác giả Indonesia) đang được đan buộc ngoài hành lang, các phòng còn đang dang dở cả. Phòng giới thiệu lịch sử Việt Nam có minh họa bằng photocopy một số tác phẩm mỹ thuật Việt Nam viết tiếng Anh chưa dịch sang tiếng Việt! Các tác giả và ban tổ chức chen chúc trong các phòng sơn vẽ sơ sài của SOC thuê trên lầu 1 của một toà nhà cũ đối diện một phòng tập võ, một quán bán riêu cá và hai sân quần vợt! Ba tác phẩm trình diễn cũng dồn về đây. Lê Ngọc Thanh từ Huế nói: Họ mời tụi em diễn ở Bảo tàng Mỹ thuật, tụi em mừng quá, giờ lại làm ở chỗ chật chội thế này. Không có giấy phép mà cũng không nói với em, cứ bảo anh em diễn, nhỡ người ta bắt tụi em thì sao!
Hai ngày 27 và 28/11 có hai buổi thuyết trình và gặp gỡ ba thế hệ nghệ sĩ cũng dồn vào một phòng nóng nực với sự có mặt của các tác giả ban tổ chức và vài khách VIP. Hai vị lão thành đại diện thế hệ thứ nhất ốm không dự được!
Cả bốn ngày với các sự kiện trên đều đóng kín mít trong phạm vi ban tổ chức, đạo diễn nghệ thuật và một số tác giả, không có một công chúng nào tham gia, giới mỹ thuật TP HCM hầu như không được biết, được mời, công chúng thành phố lại càng không tuyệt đối! Một dự án thành phố mở, “dọa” làm sôi động thành phố bằng nghệ thuật, hoá ra chỉ là một hoạt động studio workshop im lìm tẻ nhạt.
Phải nói rõ rằng tới ngày 28/11, trong khi chờ giấy phép thì tại Bảo tàng Mỹ thuật thành phố các video đang được lắp đặt, một vài tranh và ảnh nước ngoài đang được treo, phần tranh Việt Nam đã ở trên tường, gồm vài tranh mang từ Hà Nội vào, còn lại phần lớn là tranh về đề tài chiến tranh có sẵn trong bảo tàng nay sắp xếp lại! Tại Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh đang làm tường giả để chuẩn bị dàn dựng! Tại Bảo tàng Phụ nữ Nam bộ có bộ mâm nhôm xếp thành hình nón của Ly Hoàng Ly và cái váy cưới nửa bằng xích kim loại của Trương Tân và một video của Nguyễn Quang Huy!
Phía tổ chức có ý thanh minh (và đổ lỗi) sự chậm trễ, trục trặc này là do thành phố chần chừ cấp giấy phép, “chưa cởi mở với nghệ thuật đương đại”, nhưng giả sử đã có giấy phép, triển lãm cũng chưa thể diễn ra vì vẫn chưa dàn dựng xong. Và xét về nội dung thì như nhà báo Hoàng Hưng phát biểu: “Không có các tác phẩm mới, toàn là những cái đã làm ở nhiều nơi nay làm lại hay chiếu lại”. Khi được hỏi về chủ đề Giải phóng của triển lãm thì curator chống chế rằng: Giải phóng có nghĩa rộng, chung, làm nghệ thuật cũng là giải phóng! (Thế hai chương Thống nhất - Tái thiết sắp tới thì sao?) Không có installation và performance nước ngoài, trong nước thì gồm toàn những tác phẩm quen thuộc làm lại. Ban tổ chức lại chống chế là: Giới thiệu các tác phẩm cũ“trong ngữ cảnh mới” để công chúng dần làm quen với các môn mới. Tiếc rằng không có công chúng trong bốn ngày qua, nhưng cũng may chứ nếu không họ cũng sẽ khó mà thích thú với toàn những tranh và các thứ họ đã biết cùng một số video nước ngoài. Không lẽ họ đến Bảo tàng Mỹ thuật thành phố để xem lại các tranh vốn vẫn ở đó được xếp theo “ngữ cảnh mới”?
Có điều đáng nói nữa là trước đó, ngày 24/11, tại trụ sở Hội Mỹ thuật thành phố đã khai mạc đàng hoàng vui vẻ một triển lãm vệ tinh của SOC do Trần Lương làm curator với 9 tác phẩm sắp đặt và trình diễn của 9 sinh viên Hà Nội - Huế - Sài Gòn khá mới mẻ và thú vị. Việc nhỏ thì làm gọn nhưng việc lớn thì hình như quá sức tổ chức của SOC!
Dù hiện nay SOC vẫn phấp phỏng chờ giấy phép để mở cửa trưng bày tại mấy bảo tàng, thì phải nhận rằng đây là một bài học thất bại của việc tổ chức sự kiện mỹ thuật đương đại quốc tế cỡ lớn, từ nội dung tới quy trình hành chính và công việc dàn dựng. Có thể do sự thiếu am hiểu sâu sắc của các curator về “ngữ cảnh” mỹ thuật đương đại ở Việt Nam, về lịch sử mỹ thuật Việt Nam, về cộng đồng mỹ thuật ở TP HCM. Có thể do SOC chưa tìm được những đối tác tốt giúp họ thực hiện trót lọt dự án, chưa có được sự ủng hộ của cộng đồng nghệ sĩ thành phố v.v. và v.v… Thực ra trước SOC đã có nhiều sự kiện mỹ thuật quốc tế được tổ chức thành công từ các trại điêu khắc quốc tế, liên hoan nghệ thuật đường phố ở Festival Huế hay các hoạt động ở Viện Goethe, Hội đồng Anh, L’Espace ở Hà Nội.
Hy vọng SOC rút ra được những kinh nghiệm để chữa chạy phần sau của Giải phóng và tổ chức tốt các chương Thống nhất - Tái thiết tiếp theo. Để công chúng Thành phố mở này không bị “bé cái nhầm” như lần này.
© 2006 talawas

B- Interview Trịnh Cung:
Nhà tổ chức “Sài Gòn thành phố mở” thực sự yếu kém về tổ chức
Phỏng vấn Trịnh Cung do Thuận Thiên thực hiện
Thuận Thiên: Ông nghĩ gì về chủ đề “Giải phóng, Thống nhất và Tái thiết” mà những người chủ trương dự án "Sài Gòn thành phố mở” (SOC) đặt cho cuộc triển lãm quốc tế nghệ thuật đương đại tại thành phố Hồ Chí Minh vừa được khai mạc (không chính thức) vào ngày 26-11-2006?
Trịnh Cung: Theo tôi được biết khi còn là cố vấn cho dự án “Saigon Biennales” (tiền thân của “Sài Gòn thành phố mở”), chủ đề này do hai curator người Thái là Kirkrit và Gridthiya đưa ra cho Đỗ Tuyết Mai, nhà sáng lập dự án “SOC”. Khi đó, tôi có đưa ra ‎ý kiến với Đỗ Tuyết Mai là chủ đề này quá nặng về chính trị và e rằng không còn phù hợp cho một không khí lễ hội sáng tạo nghệ thuật đương đại. Tuy nhiên, trước đó, dự án “Saigon Biennales” đầy tham vọng của Đỗ Tuyết Mai gặp phải sự tẩy chay quyết liệt của giới quản l‎ý mỹ thuật Thành phố Hồ Chí Minh nên việc có một giấy phép thực hiện dự án này là không thể được. Và có lẽ để dễ được chấp nhận hơn, “Saigon Biennales” đã được đổi thành “Sài Gòn thành phố mở” và một chủ đề không lấy gì làm “mở” như thế đã được họ chủ trương. Chủ đề này có khi chỉ là cách tiện nhất để có một giấy thông hành cho một loại hình nghệ thuật đang còn nằm ngoài sự thừa nhận chính thức của hệ thống mỹ thuật Việt Nam. Hoạ sĩ Trần Lương, một trong các giám đốc nghệ thuật của sự kiện, có giải thích rằng cần hiểu chữ “Giải phóng” theo một ‎ý nghĩa rộng, như là người nghệ sĩ tự giải phóng tư duy sáng tạo của chính mình, nhưng tôi thấy cách giải thích ấy khó thuyết phục vì chữ “Giải phóng” ở đây không đứng riêng, mà theo sau nó còn có “Thống nhất” và “Tái thiết”.
Thuận Thiên: Việc hai curator người Thái chủ trì sự kiện mỹ thuật này của Việt Nam có gì tốt và có gì hạn chế?
Trịnh Cung: Không thể chối cãi rằng người Thái có mỹ thuật đương đại trước Việt Nam khoảng một thập niên nên họ có nhiều kinh nghiệm về mặt quản l‎‎ý và dàn dựng một sự kiện triển lãm nghệ thuật đương đại. Hơn nữa, có thể là với uy tín nghề nghiệp của mình, Kirkrit và Gridthiya có khả năng giúp Đỗ Tuyết Mai mời được những nghệ sĩ quốc tế đến Việt Nam và dễ nhận được tiền tài trợ từ các quỹ văn hoá như Quỹ Ford chẳng hạn. Tuy nhiên, về những mặt còn lại, có khi còn quan trọng hơn, trong việc tổ chức một sự kiện mỹ thuật lớn ở nước ta, làm sao họ thấu đáo hơn ta? Chẳng hạn những giới hạn và thực tế về môi trường mỹ thuật Việt Nam ảnh hưởng đến tính khả thi của dự án; về vai trò của Hội Mỹ thuật Thành phố Hồ Chí Minh. Đây luôn luôn là chủ thể của các hoạt đông mỹ thuật mang tính toàn thể của mỹ thuật thành phố, là một thế lực không chỉ là chính trị mà còn cả về nghề nghiệp, không một cá nhân nào được phép vượt qua để làm một sự kiện như loại “Sài Gòn thành phố mở”. Còn tâm thức của lớp nghệ sĩ đương đại Việt Nam đang ôm ấp những gì? Các vấn đề mà họ quan tâm? Làm mới hơn, tự do hơn cho ngôn ngữ mỹ thuật Việt Nam, làm sao sớm thoát ra khỏi những trì trệ của một cơ chế văn hoá cũ kỹ tồn tại quá lâu để mọi tư duy và cảm hứng nghệ thuật được tự do bày tỏ là những gì họ đang tranh đấu ở đây. Cho nên khi đưa ra một chủ đề vừa đóng khung, vừa một chiều như vậy, sân chơi này dù có được cấp phép cũng sẽ rất buồn tẻ, đừng nói chi đến việc không được phép như thực tế đang xảy ra.
Thuận Thiên: Trong thành phần hoạ sĩ tham dự, có thể thấy ngay sự thiếu vắng những hoạ sĩ Sài Gòn trước 75. Trong buổi hội thảo tại Studio SOC, curator Kirkrit cho biết những hoạ sĩ trong nhóm này được mời tham dự nhưng họ đã từ chối. Ông bình luận gì về tuyên bố này?
Trịnh Cung: Tôi không tin là họ chính thức được mời trực tiếp từ Kirkrit, cách trả lời này là không thành thật, vì bản thân tôi cũng là một trong trong số đó nhưng không hề nhận được một tín hiệu nào. Mặt khác, nếu nhận được lời mời thì không phải tất cả đều từ chối vì những hoạ sĩ Sài Gòn không phải là một tổ chức, họ là những cá nhân có những suy nghĩ và chọn lựa riêng của mình.
Thuận Thiên: Được biết buổi họp báo ngày 25/11 và lễ khai mạc chính thức vào ngày 26/11 đã không xảy ra như trong thông cáo báo chí. Đến ngày 25/11, trong khi các nghệ sĩ từ Hà Nội và nước ngoài đã có mặt, thì chương trình được thông báo (không nhiều người biết) là chiều 26/11 chỉ có vài tiết mục performance và tiệc đứng đơn giản ở Studio SOC. Số người biết thông tin để đến dự buổi giới thiệu tác phẩm của Yoko Ono (do trợ ‎lý của bà là David Ross phụ trách) và hai buổi toạ đàm của các curator và các nghệ sĩ rất hạn hẹp.
Trịnh Cung: Tôi đã đích thân tìm đến một trong những địa điểm triển lãm là nhà Bảo tàng Phụ nữ TP HCM đúng vào ngày khai mạc “Sài Gòn thành phố mở” theo thông cáo báo chí trước đó, nhưng ở đây không khí thật im lặng, ngoại trừ một tiệc đám cưới với ca nhạc đang tưng bừng ngay bên cạnh. Thì ra “SOC” vẫn chưa có được giấy phép hoạt động để bắt đầu khai mạc cho sự kiện nghệ thuật này. Trong một cuộc trao đổi ngắn qua điện thoại với hoạ sĩ Trần Lương, một trong những giám đốc nghệ thuật của sự kiện mỹ thuật này, tôi được biết cho đến ngày dự kiến khai mạc 26-11-2006, ban tổ chức cũng còn tiếp tục công việc xin giấy phép. Nhưng theo anh, những người tổ chức không vì khó khăn mà nản chí, cứ tranh thủ được đến đâu làm đến đó.
Thuận Thiên: Một số người chịu khó tìm đến ba chỗ bày tác phẩm (Bảo tàng Mỹ thuật Thành phố, Bảo tàng Phụ nữ Nam Bộ, Studio SOC) để xem thì thấy hình như có một điều gì đó không nhất quán trong nội dung triển lãm của nhà tổ chức?
Trịnh Cung: Theo thông cáo báo chí của Ban tổ chức, phần đầu cho biết: “Giải Phóng nhìn lại thời kỳ chiến tranh chống Mỹ qua con mắt của những nghệ sĩ lão thành, của thế hệ nghệ sĩ quân đội tham gia trực tiếp vào cuộc chiến cũng như qua cách tiếp cận của các nghệ sĩ thế hệ trẻ... Đây là cuộc gặp gỡ và đối thoại hiếm hoi giữa 3 thế hệ nghệ sĩ tạo hình Việt Nam với các trải nghiệm xã hội và kinh nghiệm, quan điểm nghệ thuật khác nhau”, nhưng phần tiếp theo lại chủ trương: “Cuộc triển lãm nhấn mạnh khía cạnh đời thường, những ghi chép giản dị của các nghệ sĩ về cuôc sống thường nhật…”.
Rất dễ nhận ra những tiêu chí trong văn bản này là lòng vòng, khập khiễng, mang tính tranh thủ với nhà đương quyền là chính. Trên thực tế, như câu hỏi đã nêu, qui mô tầm cỡ sự kiện và chủ đề to tát của cuộc triển lãm đã biến thành đầu voi đuôi chuột. Không giấy phép nên sự kiện mỹ thuật đương đại quốc tế này đã diễn ra không kèn không trống; thiếu vắng nhiều nghệ sĩ trong nước và quốc tế được nêu tên trong thông cáo báo chí, nhất là không có Yoko Ono - cái đinh của sự rạo rực chờ đợi của giới mỹ thuật Việt Nam; chỉ có những trình diễn bỏ túi trong chật chội, nóng bức; những tác phẩm sắp đặt đã cũ, ít ỏi, được tập trung tại trụ sở “SOC” 3A Tôn Đức Thắng, Quận 1, gần như không có công chúng trừ một số ít ỏi người trong giới và nhà báo, tất cả những điều đó đã cho thấy nhà tổ chức “Sài Gòn thành phố mở” thật sự yếu kém về tổ chức nếu không muốn nói là đã phạm một sai lầm không thể chấp nhận được: Lợi dụng tên tuổi và lòng đam mê của các nghệ sĩ!
Thuận Thiên: Như vậy người yêu mỹ thuật hoặc tò mò về cuộc triển lãm mỹ thuật đương đại có tầm vóc qui mô nhất nước sẽ nhận được gì từ một tập hợp tác phẩm như thế?
Trịnh Cung: Tất nhiên là không có gì, ngoài một bữa buffet quốc tế chỉ gồm vài món thức ăn cũ được dọn lôi thôi bởi hai đầu bếp Thái.
Thuận Thiên: Theo ông, tương lai của nghệ thuật đương đại Việt Nam sau sự kiện này sẽ khá hơn?
Trịnh Cung: Như chúng ta đều biết, ở Việt Nam, với ngôn ngữ chính là vật chất, mỹ thuật có lợi thế hơn văn học. Tuy nhiên, khi mỹ thuật của thế hệ trẻ hôm nay đang bước qua giới hạn của vật chất để đưa ra một thái độ xã hội như trong các hình thức trình diễn, sắp đặt,… thì con đường phát triển của nó cũng phải dừng lại ở chừng mực được nhà nước cộng sản Việt Nam cho phép. Ngay cả các nghệ sĩ - curator người Thái như Kirkrit và Gridthiya còn phải dùng đến chủ đề “Giải phóng, Thống nhất và Tái thiết” để được làm chủ xị một sự kiện mỹ thuật như thế này trên đất nước của chúng ta, thì bao giờ những Đào Anh Khánh hay bất kỳ ai đó được tự do trình diễn thứ nghệ thuật mang tính cộng đồng này trên đường phố Hà Nội hay thành phố Hồ Chí Minh? Khá hơn hay không, không phải nằm ở khao khát của người nghệ sĩ mà về phía cánh cửa tự do sáng tạo có được thật sự mở ra hay không.
© 2006 talawas

C- Interview Đỗ Thị Tuyết Mai:
Công việc ba năm chậm một tuần thì sao có thể nói là thất bại?
Phỏng vấn Bà Đỗ Thị Tuyết Mai do Thuận Thiên thực hiện
Thuận Thiên: Bà có thể kể cho bạn đọc sơ lược quá trình hình thành và thực hiện dự án mỹ thuật “Sài Gòn Thành phố mở” (SOC) diễn ra như thế nào?
Đỗ Thị Tuyết Mai: Phải nói cho có đầu đuôi một chút. Tiền thân của dự án SOC là dự án Saigon Biennale. Ý tưởng này xuất phát từ việc tôi muốn lấy tinh thần của biennale mỹ thuật đã có ở nhiều nơi trên thế giới để tạo một sinh hoạt văn hoá mỹ thuật 2 năm một lần cho Việt Nam. Biennale Venise có từ cuối thế kỷ XIX, sau đó ý tưởng biennale lan toả sang các nước phát triển từ sau Thế chiến 2, các thành phố lớn ở phương Tây sử dụng nó như một mô hình văn hoá. Những năm 1980, 1990 thì lan sang châu Á; các biennale Pusan, Seoul, Thượng Hải, Bắc Kinh… đã ghi được dấu ấn trong thế giới mỹ thuật quốc tế. Tôi mong muốn tạo được một sự kiện tương tự cho nước mình, trong bối cảnh mỹ thuật Việt Nam đã chuyển mạnh trên tinh thần đương đại và hoà nhập với mỹ thuật khu vực và thế giới.
Thuận Thiên: Vậy thì hai lần “thất bại”, theo chữ dùng của chính bà trong buổi toạ đàm tại Studio SOC, của Saigon Biennale, chủ yếu là do đâu?
Đỗ Thị Tuyết Mai: Chủ yếu là do người ta chưa hình dung được đúng tinh thần của nó. Một định kiến chính thống cho rằng một hoạt động mang tính định kỳ của nghệ thuật như thế phải do các tổ chức chính thống của nhà nước (như Bộ Văn hoá, Hội Mỹ thuật) đứng ra, kiểu như Triển lãm Mỹ thuật Toàn quốc 5 năm một lần ấy. Người ta khó chấp nhận một tổ chức phi chính phủ lại được phép đảm nhận một công việc như thế. Nhưng thực ra, biennale cũng chỉ là một hoạt động nghệ thuật như rất nhiều hoạt động khác, nó không có tham vọng quy tụ những tác phẩm tiêu biểu nhất trong một thời kỳ như các triển lãm định kỳ của các cơ quan chính thức.
Thuận Thiên: Có thể người ta dị ứng vì bà là người kinh doanh từ lĩnh vực khác bây giờ lại nhảy vào mỹ thuật?
Đỗ Thị Tuyết Mai: Tôi có quá trình làm việc về mỹ thuật đấy chứ. Khởi đầu từ năm 1998, do tò mò, trong một chuyến ra Hà Nội tôi đến xem hoạt động của Nhà sàn. Tôi rất ấn tượng với những gì diễn ra ở đó, nhưng lại thắc mắc tại sao những hoạt động mỹ thuật đương đại ở đây diễn ra trong một không khí không thoải mái, luôn luôn có dư luận không đồng tình, nhất là từ phía chính thống. Sau khi sang New York, tôi cảm nhận được đời sống mạnh mẽ, phong phú của mỹ thuật đương đại ở đó, và thấy các nghệ sĩ được xã hội ủng hộ rất nhiệt tình. Về nước, tôi quyết định mở gallery để hỗ trợ các nghệ sĩ nước mình làm việc, thể nghiệm; tôi ưu tiên cho các nghệ sĩ không được chấp nhận ở các gallery khác. Công việc của tôi được một số tổ chức phi chính phủ ủng hộ, chính họ gợi ý tôi làm đơn xin tài trợ để hoạt động, nhắm phát triển mạnh hơn nghệ thuật đương đại ở TPHCM (đang thua sút so với Hà Nội).
Thuận Thiên: Nhưng một số hoạ sĩ có uy tín sau một thời gian ngắn cộng tác với bà đều rút lui, vì sao?
Đỗ Thị Tuyết Mai: Trước nhất là vì họ không đủ kiên trì, quyết tâm. Đây là một dự án lớn lần đầu tiên được thiết kế ra ở Việt Nam cho nên những khó khăn, phức tạp là dễ hiểu. Khi tôi đưa ra dự án, ai cũng bảo là rất hay, perfect, nhưng chỉ dám chúc cho tôi thành công mà thôi chứ không ai dấn thân vào. Một mình tôi quyết đeo bám đến cùng. Chính vì thấy tôi quyết tâm cao mà Quỹ Ford quyết định tài trợ cho dự án của tôi. Thứ hai nữa là một số người khi thấy có sự chuyển đổi ý tưởng từ Saigon Biennale sang “Sài Gòn Thành phố mở” thì không mặn mà nữa. Chúng tôi cứ phải tìm người hợp tác rồi loại trừ dần để cuối cùng có sự đồng thuận. Nhóm cộng tác sau chót là một nhóm có chất lượng: Tôi là giám đốc dự án là người có kinh nghiệm quản lý và kế toán; curator là hai người Thái Lan (chị Gridthiya Gaweewong và anh Rirkrit Tiravanija) có kinh nghiệm chuyên môn, có khả năng mời các hoạ sĩ quốc tế, cũng có thể giúp tìm nguồn tài trợ; cố vấn nghệ thuật là các anh Trần Lương (Hà Nội) và Lê Quang Đỉnh (Việt kiều về làm việc tại TPHCM) đều đã thành công trong các hoạt động sáng tạo và tổ chức mỹ thuật đương đại.
Thuận Thiên: Có nhiều ý kiến về chủ đề “Giải phóng, Thống nhất, Tái thiết”. Chủ đề ấy có phải do các curator Thái Lan đưa ra, và có phải nhắm mục đích dễ xin giấy phép?
Đỗ Thị Tuyết Mai: Chủ đề và tên các chương (chapter) do các curator đề xuất nhưng được sự chấp thuận của cả ban tổ chức. Hoàn toàn không phải để đối phó với chính quyền mà vì chúng tôi muốn đặt các hoạt động mỹ thuật trong một bối cảnh lịch sử. Mỹ thuật không thể tách rời lịch sử. Chúng tôi tạm lấy những mốc thời điểm để chuyển tải ý tưởng về sự gắn kết ba thế hệ hoạ sĩ. Đương đại không chỉ là của lớp trẻ, hay của phương Tây, hay là cái gì quái dị. Đương đại là cái mà mọi người xem hôm nay. Chúng tôi muốn đưa ra một bức tranh phong phú về mỹ thuật đương đại để các thế hệ thấy chỗ đứng của mình trong đó, và tương tác, bàn luận. Nếu nói chạy theo chính trị thì ngay từ khi có sự kiện Việt Nam chuẩn bị vào WTO và làm chủ hội nghị APEC chúng tôi cũng kịp chuyển đổi chủ đề. Chính Sở Văn hoá Thông tin cũng có vẻ thắc mắc về chủ đề trên. Nhưng chúng tôi không chạy theo chính trị. Nhiều người phản ứng cái tên chúng tôi đưa ra, vậy xin ai đó thử giúp đặt một tên khác hay hơn!
Thuận Thiên: Vì sao có việc các hoạ sĩ Sài Gòn cũ, một lực lượng không thể bỏ qua trong toàn cảnh mỹ thuật đương đại Việt Nam, không có mặt trong sự kiện “gắn với lịch sử” này?
Đỗ Thị Tuyết Mai: Có lẽ do thời gian quá ngắn nên các curator chưa khảo sát đầy đủ các lực lượng sáng tác. Thời gian tới, với hai chapter còn lại, hy vọng mọi điều sẽ được giải đáp hết.
Thuận Thiên: Theo thông báo do SOC đưa ra thì có những tác phẩm của nhiều tác giả nổi tiếng thế giới tham dự sự kiện. Sự thực ra sao?
Đỗ Thị Tuyết Mai: Chắc chắn là có các tác phẩm (chủ yếu là poster, ảnh chụp và video) của Yoko Ono (Nhật-Mỹ), Joseph Beuys (Đức), Ursula Reuter & Henning Christiansen (Đan Mạch), Martha Rosler (Mỹ), Nancy Spero (Mỹ), Chris Marker (Pháp), Christelle Lheureux (Pháp), Jean Luc Godart (Pháp-Thụy Sĩ)… Trường hợp Yoko Ono thì đây là lần đầu tiên, chưa có tiền lệ, 4 tác phẩm video (Imagine Peace, Bed-in, War is over if you want it, Onochor) được tác giả lớn này nhượng quyền sử dụng mà không thu phí.
Thuận Thiên: Rõ ràng là cảm giác thất bại của sự kiện SOC chủ yếu là do nó đã không khai mạc được đúng thời điểm như đã thông báo, tạo nên sự hẫng hụt từ phía những người trông đợi, và không tạo được sự hưởng ứng của công chúng. Công tác chuẩn bị của ban tổ chức, đặc biệt là trong khâu xin giấy phép, có vấn đề chăng?
Đỗ Thị Tuyết Mai: Thực tình là thời gian chuẩn bị quá gấp gáp, mà lại là lần đầu tiên chuẩn bị cho sự kiện quốc tế lớn thế này, nên mọi thiếu sót đều có thể. Chúng tôi khởi động từ ba năm, nhưng thực sự bắt tay tổ chức cho sự kiện thì mới từ tháng 1/2006, khi các curator bàn bạc lần đầu. Tháng 7 họ mới sang khảo sát lần thứ nhất, và lần thứ hai là vào tháng 9. Việc xin giấp phép cũng thế. Chuẩn bị hồ sơ cho 60 nghệ sĩ (có 21 người nước ngoài), hơn 300 tác phẩm từ nhiều nguồn, nhiều phương tiện (nhất là phim video, có phim dài hơn 1 giờ phải đưa ra trung ương duyệt), mà nội dung thông tin phải cung cấp cho cơ quan duyệt (Sở Văn hoá Thông tin TPHCM) lại vượt quá sự hình dung của ban tổ chức. Chúng tôi xin giấy phép từ giữa tháng 10/2006, nhưng đầu tháng 11/2006 lại phải bổ sung một số tác phẩm mới do một số tác giả nước ngoài đến lúc ấy mới quyết định tham dự. Do đó qui trình thủ tục xin cấp phép có khiếm khuyết. Cơ quan cấp phép hoàn toàn ủng hộ, nhưng với một khối lượng lớn tác phẩm, họ phải làm việc quần quật trong một tháng mà vẫn không xuể. Hơn nữa, trước một sự kiện lớn thế này, họ muốn “chậm lại một nhịp”, đó là sự thận trọng có thể hiểu được của người chịu trách nhiệm. Lỗi của ban tổ chức là quá nóng lòng để khai mạc sự kiện do có nhiều sức ép, nên đã không đủ tỉnh táo để định một ngày khai mạc an toàn hơn. Đến bây giờ thì tôi cảm thấy ngày khai mạc có thể lui đến lúc nào cũng không còn là vấn đề nữa.
Thuận Thiên: Việc các curator chỉ chọn tác phẩm cũ để giới thiệu có phải do kinh phí hạn hẹp?
Đỗ Thị Tuyết Mai: Đó cũng là một nguyên nhân quan trọng. Tổng kinh phí của dự án là 200.000 USD, trong khi một dự án nghệ thuật bình thường của Hàn Quốc có kinh phí 2 triệu USD, kinh phí của Biennale Singapore vừa diễn ra là 12 triệu USD. Có những khoản chi chưa từng được biết đến ở các triển lãm mỹ thuật đã có tại Việt Nam, thí dụ việc mua bảo hiểm cho toàn bộ các tác phẩm tham dự. Có những tác phẩm giá trị bảo hiểm tới 150.000 USD (ảnh của Martha, nghệ sĩ Mỹ), 200.000 USD (tượng của Montien, Thái Lan). Các tác phẩm trong nước cũng được bảo hiểm (như tác phẩm Mâm của Ly Hoàng Ly có giá trị bảo hiểm 8000 USD).
Thuận Thiên: Cho đến hôm nay (1/12/2006), theo bà, dự án SOC đã thành công và thất bại ở những điểm nào?
Đỗ Thị Tuyết Mai: Một dự án khai triển trong 3 năm mà chậm 1 tuần thì không thể nói là thất bại. Ngược lại, tôi khẳng định nó đã thành công. Vì nó đang xây dựng được cơ sở hạ tầng của hoạt động mỹ thuật đương đại, qua việc xây dựng studio SOC, việc đưa vào những phương pháp treo tranh, bố trí ánh sáng hiện đại cho các bảo tàng… Vì nó đang xây dựng được cung cách suy nghĩ và ứng xử của mọi thành phần xã hội đối với mỹ thuật đương đại. Từ nhà quản lý, đến các nghệ sĩ, người yêu thích nghệ thuật đều được tác động bởi sự kiện này. Mọi người đã đến để suy nghĩ, mắng mỏ, chê bai, hay động viên, tất cả đều là rất tốt. Sự kiện này đã đánh động đến mọi người. Ai cũng biết rằng để nghệ thuật đương đại được sự ủng hộ của cả xã hội Việt Nam, cần có một lộ trình. Trên lộ trình đó, những bất cập, bất đồng là điều có thể dự kiến. SOC không nhắm tôn vinh một cá nhân, không đem lại lợi ích riêng tư cho ai, mà đã đem lại một sự kiện văn hoá. Vậy là nó thành công.
Thuận Thiên: Xin cảm ơn sự hợp tác của bà.
© 2006 talawas

D- Reports from official website of Vietnam MISNISTRY OF CULTURE AND INFOMATION (ridiculous hehehe, they posted this whereas their branch in Saigon hasn't approved yet):
“Sài Gòn thành phố mở” – Chuyển động nghệ thuật VN
14h52, 07/11/2006
Triển lãm "Giờ cao điểm" của nhóm "Vô cực".

“Sài Gòn Thành phố Mở” (Saigon Open City - SOC) là dự án nghệ thuật đương đại quy mô nhất Việt Nam đang được dàn dựng dưới sự chỉ đạo của hai đạo diễn nghệ thuật quốc tế Rirkrit Tiravanija và Gridthiya Gaweewong, cùng sự tham gia của nhiều nghệ sĩ nổi tiếng thế giới.

Sài Gòn Thành phố Mở” là một dấu ấn văn hóa và nghệ thuật quan trọng không những của Việt Nam, mà còn của khu vực. Với ba triển lãm chính mang tên “Giải phóng”, “Thống nhất” và “Tái thiết”, dự án đề cập đến những chuyển động nghệ thuật ở Việt Nam cũng như toàn cầu, trong bối cảnh lịch sử từ cuộc chiến tranh Việt Nam tới thời điểm hiện tại.

Với mục đích tạo cơ hội để các nghệ sĩ và những người làm việc trong nghệ thuật thị giác xây dựng hạ tầng cơ sở, kết nối và gây tạo công chúng qua những triển lãm lớn, dự án “Sài Gòn Thành Phố Mở” là một nỗ lực đáng trân trọng trong việc mở rộng biên độ sống của nghệ thuật, đưa không gian bảo tàng và phòng tranh truyền thống ra gần hơn với cuộc sống và con người của Thành phố Hồ Chí Minh, tác động tới cuộc sống tinh thần và suy nghĩ của họ. Trong quá trình xây dựng và phát triển dự án, Sài gòn Open City tổ chức nhiều hội thảo, thuyết trình của các nghệ sĩ nước ngoài về nghệ thuật đương đại, ngoài ra còn có các buổi workshop, giao lưu giữa các nhóm nghệ sĩ 3 miền Huế, Sài Gòn, Hà Nội.

Đặc biệt, trong năm 2006, SOC đã hỗ trợ cho các nhóm sinh viên mỹ thuật thực hiện hai cuộc triển lãm rất thành công: triển lãm của nhóm Arrow (sinh viên ĐH Mỹ Thuật Tp.HCM) và triển lãm “Giờ Cao Điểm” của nhóm Vô Cực (sinh viên ĐH Mỹ Thuật Huế).
Giải phóng”, triển lãm đầu tiên của dự án chính, sẽ mở cửa vào cuối năm 2006 với khoảng 40 nghệ sĩ Việt Nam và quốc tế. Hai đạo diễn nghệ thuật của dự án Sài Gòn Thành Phố Mở đã thực hiện chuyến khảo sát chuẩn bị cho triển lãm này trong hai tháng, tại Tp.HCM, Huế và Hà Nội. Rirkrit Tiravanija và Gridthiya Jeab Gaweewong đã gặp gỡ và làm việc với các nghệ sĩ tham gia triển lãm Giải phóng và các phòng tranh, các bảo tàng nơi dự tính sẽ là các địa điểm trưng bày và các hoạt động vệ tinh.

Một trong những điều hấp dẫn nhất của cuộc triển lãm sẽ là sự có mặt của nhiều nghệ sĩ quan trọng trong khu vực, cùng với một số tên tuổi lớn đã viết nên lịch sử nghệ thuật đương đại quốc tế như Chris Marker - nhiếp ảnh gia và nghệ sĩ đa phương tiện Pháp; Martha Rosler - nữ nghệ sĩ video, nhiếp ảnh và trình diễn có ảnh hưởng lớn trong ba thập kỷ qua; hay Yoko Ono - không những nổi tiếng vì các hoạt động âm nhạc và xã hội với John Lennon, mà còn vì những đóng góp quan trọng cho nghệ thuật khái niệm và trình diễn từ những năm 1960. Những nghệ sĩ này sẽ cung cấp một cái nhìn từ bên ngoài về cuộc chiến tranh và những ảnh hưởng không phai nhòa của nó tới thực tại phương Tây.

Giải phóng” sẽ được khai mạc cùng lúc tại nhiều địa điểm trong thành phố: Bào tàng Chứng tích Chiến tranh, Bảo tàng Phụ nữ Nam Bộ, Bảo tàng Mỹ thuật Thành phố Hồ Chí Minh, Bảo tàng Tôn Đức Thắng, và Xưởng sáng tác của Sài Gòn Thành phố Mở. Chương trình khai mạc phong phú sẽ kéo dài trong hai ngày, với các trình diễn, tọa đàm, party...

Rirkrit Tiravanija - tới từ Thái Lan - là một trong những nghệ sĩ thị giác thành công nhất thế giới những năm gần đây, với các tác phẩm có mặt tại nhiều bảo tàng và triển lãm danh tiếng trên thế giới. Năm 2004, ông được nhận giải thưởng danh giá Hugo Boss. Hiện tại Tiravanija dạy ở trường đại học Columbia, New York. Đạo diễn nghệ thuật Gridthiya Gaweewong cũng đã nhận bằng thạc sĩ quản lý nghệ thuật từ Học viện Nghệ thuật Chicago , và đã xây dựng nhiều triển lãm quốc tế tại Berlin, Barcelona, Bruessel v.v… Trong mười năm vừa qua bà có nhiều đóng góp quan trọng cho sự phát triển của nghệ thuật đương đại Thái Lan và khu vực. Gaweewong cũng có nhiều kinh nghiệm và hiểu biết về nghệ thuật đương đại Việt Nam.

Giải phóngsẽ nhìn lại thời kỳ chiến tranh chống Mỹ qua con mắt của những nghệ sĩ lão thành, của thế hệ nghệ sĩ quân đội tham gia trực tiếp vào cuộc chiến, cũng như qua cách tiếp cận của các nghệ sĩ thế hệ trẻ làm việc với các chất liệu đương đại như sắp đặt và video.

Đây là một cuộc gặp gỡ và đối thoại hiếm hoi giữa ba thế hệ nghệ sĩ tạo hình Việt Nam với các trải nghiệm xã hội và kinh nghiệm, quan điểm ngh thuật khác nhau. “Giải phóng” sẽ không đưa ra những hình ảnh hoành tráng hay hào hùng của cuộc chiến tranh mà chỉ nhấn mạnh những khía cạnh đời thường, những ghi chép giản dị của các nghệ sĩ về cuộc sống thường nhật, về những phong cảnh họ đi qua, nắm bắt những phút giây tĩnh lặng trước hay sau những trận đánh. Bên cạnh đó là những hồi tưởng, những suy nghĩ của lớp nghệ sĩ trẻ về đề tài quá khứ và truyền thống, lỗi lầm và sự tha thứ.



E- Reports from AFP:
Vietnam to launch biggest post-war art exhibition
Posted on Thursday, November 02, 2006 (EST)
Vietnam's southern metropolis will launch the two-year art project "Saigon Open City" later this month, bringing works from regional and international artists.

HO CHI MINH CITY (AFP) - Billed as post-war Vietnam's largest arts event, it will showcase works from Japanese-American Yoko Ono, the widow of murdered Beatle John Lennon, as well as major artists from Vietnam, Thailand, Indonesia and Malaysia.

More than 40 contemporary artists will exhibit from November 26 in venues including the Ho Chi Minh City Fine Arts Museum, the War Remnants Museum, the Museum of Southern Women and the Saigon Open City Studio Space.

"For people from outside Vietnam, Saigon Open City will be an introduction to local art, a platform to show that it is much more than lacquer, silk or army paintings," said Thai artist-curator Rirkrit Tiravanija.

Three major exhibitions over two years -- themed Liberation, Unification and (Re)construction -- will also include film screenings, artists' studio visits and workshops, and talks by artists and curators, say organisers.

Sponsors of the event (www.saigonopencity.org) include the Ford Foundation, the Vietnam Foundation for the Arts, the Goethe Institut, Vietnam-Denmark Cultural Fund, British Council and the French Embassy.
©AFP

F- Reports from artnet.com:

SAIGON
OPEN CITY

U.S. president George W. Bush has just completed his visit to Vietnam, but he’s missing the opening of a massive, two-year-long art exhibition. Titled "Saigon Open City," the event kicks off with an exhibition called "Liberation," Nov. 26, 2006-Jan. 31, 2007. Organized by Thai artist Rirkrit Tiravanija and Thai curator Gridthiya Gaweewong, the show features works by 40 artists dating from 1946 to the present. Westerners in the show include Liam Gillick, John Giorno, Martha Rosler, Nancy Spero and Mary Stevenson, while the host of Vietnamese and other Asian artists in the show includes Dinh Q. Le and Montien Boonma. The exhibition takes place at four locations throughout Saigon: the War Remnants Museum, the Southern Women Museum, the Ho Chi Minh City Fine Arts Museum and the Ton Duc Thang Museum.

Future shows in the three-part exhibition focus on themes of "Unification" and "(Re)construction." A special show of works by Yoko Ono is guest curated by David Ross. More information is available at www.saigonopencity.org

G- Reports on KQED- Pacific Times (kinda like this short but mischievous report):
Thu, Nov 30, 2006 -- 6:30 PM

Pacific Time 2006-11-30 : Art vs. the Authorities in Vietnam (yeah, that's it, okie, calm down, or i would be censorred!!!)
The international art show Saigon Open City just opened in Vietnam -- at least sort of. The invitations couldn't be sent out. The four-page program guide was reworked at the last minute and had only two afternoons of performances. Paintings and installations couldn't be mounted in the museums and galleries as planned. All because the authorities wouldn't issue approval for the exhibition.

Tricky Anonymous

Thursday, December 07, 2006

Screening program

Besides "safe-uncensorred" videos that are shown in museum (though they're still in procress of censorship), there is screening program in SOC where you can enjoy different videos of Chris Marker, Jean-Luc Godard, Joseph Beuys,... in screening room with projector and surround sound system.

Somew videos also in SOC's archive that are not included in screening program but really worth-seeing like: Dog Star Man, Hand-painted films(Stan Brakhage), The Fog of War, 8 1/2(Fedreico Fellini), S21: The Khmer Rouge Kiling Machine (Rithy Panh), L'avventura (Michelangelo Anonioni) and beyond...

Une femme est une femme - A woman is a woman, by Jean-Luc Godard
Tricky Anonymous

Wall painting

Liam Gillick's wall design
This is the design from Liam Gillick, the visual artist from Britain. And with editing from Tu-pretty 3D girl and highly enthusiastic willingness of Saigon Fine Arts students to retrieve on SOC wall, WOW, we have burning hot wall design.





Design on tote bag


(image from Nuttin2kare)


(image from nuttin2kare)
Tricky Anonymous

Wednesday, December 06, 2006

Archival room

Going straight the corridor, opposite to Salon room, here is Archival Room where you can find different art/cultural source in (mainly) English, Francais, Deutsch, Indo, Malayu, Chinese, Korean,..., watching experimental films (such as Stan Brakhage, Martha Rosler, Chris Marker,...) or simply using wifi internet in Thomas Bayrle's exhibition room.




Librarian technician is working on archival




Potatoecounters wallpaper and more of Thomas Bayrle



Would have fun together!
Tricky Anonymous